‘Thư tình gửi ngoại’ (‘Dear You’) được xem là một “sleeper hit” của đạo diễn Lam Hồng Xuân khi công phá phòng vé Trung Quốc và các nước Đông Nam Á. Và nay đã “cập bến” rạp Việt.
Ban đầu, câu chuyện tình yêu thời “ông bà anh” có vẻ ít liên hệ ở hiện tại, dàn diễn viên ít tên tuổi khiến cho bộ phim chưa được chú ý khi vừa phát hành. Nhưng rồi, khán giả đến rạp ngày một nhiều hơn, thông qua những lời truyền miệng của những người đã xem trước đó, để thưởng thức một tác phẩm điện ảnh rất đời và chữa lành.
Thư tình gửi ngoại lọt vào top 50 tác phẩm ăn khách nhất lịch sử phòng vé Trung Quốc (291 triệu USD). Mockingbird Pictures cùng Galaxy Studio sẽ“chuyển phát” bức thư tình cảm động này đến khán giả Việt từ 7/8, tại các hệ thống rạp chiếu phim trên toàn quốc. Đặc biệt, nữ diễn viên Hồng Đào sẽ tham gia lồng tiếng cho bộ phim cảm động này.
Thư tình gửi ngoại lấy bối cảnh Trung Quốc (Quảng Đông) và Thái Lan vào thập niên 1950, tái hiện tình yêu và cuộc đời của Diệp Thục Như (Ngô Thiếu Khanh đóng) – một tiểu thư xinh đẹp đã trốn nhà đi theo chàng trai nghèo Trịnh Mộc Sinh (Vương Ngạn Đồng đóng).

Mối tình trẻ dại, tưởng như chỉ là bồng bột nhất thời của Thục Như và Mộc Sinh bắt đầu từ việc “chạm mắt” nhau trong một lễ hội của làng. Tình yêu của hai người ngày càng sâu đậm, khắc cốt ghi tâm. Họ đến với nhau bằng tình yêu, ở lại với nhau bằng chữ thương. Cuộc sống của cả hai trôi đi trong hạnh phúc nhưng vì một biến cố, Mộc Sinh phiêu bạt đến Malaysia rồi Thái Lan. Anh kiếm tiền bằng nghề đạp xích lô, dành dụm gửi về cho gia đình.
Một người mong ngóng chồng ở phương xa, một người nhớ vợ và con ở quê nhà. Thư tay trở thành phương tiện duy nhất để họ trút bầu tâm sự, để gửi gắm tình cảm, để gửi gắm ước mơ đoàn tụ, trở thành một gia đình thực sự. Phim rất tình bởi chất đời; hạnh phúc đôi khi còn đến từ cay đắng trong cuộc sống mà họ đã trải qua. Nhưng những cay đắng đó không là gì so với niềm mơ ước về hạnh phúc, sự tin tưởng và vị tha của những người cùng một nhà.
Những lá thư trở thành biểu tượng tình yêu của một giai đoạn trong quá khứ. Thư tình gửi ngoại đã khắc họa vừa chân thực vừa chứa chan “tâm trạng khi yêu” của thế hệ “ông bà anh”. Cùng với những tấm ảnh ít ỏi, những phong thư có thể xuyên không gian và thời gian đều là minh chứng cho tình yêu. Lần dở từng phong thư trong phim chính là mở ra những ký ức và con người, về tình yêu, ước mơ và nỗi nhớ.
Điều khiến khán giả cảm thấy tình yêu sâu sắc và được chữa lành khi xem Thư tình gửi ngoại còn nằm ở cách truyền tải rất “đời” của đạo diễn Lam Hồng Xuân. Như một người đi tìm ký ức, ông đã phác họa lại một giai đoạn trong quá khứ với những gì xúc động và tự nhiên nhất. Để hiểu cách người ta đã yêu và sống như thế nào, đạo diễn đã dành 10 năm để thu thập tài liệu, gặp gỡ và trò chuyện gần 300 gia đình người Hoa ở nước ngoài. Công việc điền dã này không chỉ mang lại nguồn chất liệu quý giá mà còn trực tiếp được thể hiện qua những khuôn hình, với màu sắc và thẩm mỹ đầy tính hoài niệm nhưng cũng rất chân thực.
Đạo diễn Lam Hồng Xuân từng chia sẻ rằng: “Chúng tôi tin rằng câu chuyện hay không nhất thiết phải hư cấu, nhào nặn mà có thể nhìn ra từ đời sống, chắt lọc từ tình cảm của những người bình thường”. Chính góc tiếp cận này khiến cho mỗi sự lựa chọn về bối cảnh, câu chuyện nhân vật trở nên gần gũi. Việc sử dụng gần 90% tiếng địa phương vùng Triều Châu thay vì tiếng phổ thông cũng đã cho thấy một tiểu lịch sử gắn chặt với một cộng đồng, văn hóa mang tính chất thực.
Các nhân vật xuất hiện rất đời, tương tác với nhau tự nhiên. Khán giả lớn tuổi có thể nhìn thấy mình ở trong bộ phim, nhớ về những năm tháng nay đã thành quá khứ. Bộ phim như thể nói lên tiếng lòng mà họ luôn muốn được bộc bạch. Trong khi đó, khán giả trẻ lại lần mở những khuôn hình mang tính hoài niệm, để thấu cảm về cách sống, cách yêu của thế hệ ông, bà mình.
Những lá thư tựa những bài thơ, những nỗi nhớ niềm mong đôi khi được hình tượng và ẩn dụ hóa khác xa với ngôn ngữ và cách thể hiện tình yêu của thế hệ trẻ hiện nay. Nhưng chính yếu tố có phần xa lạ này lại mở ra một cách nhìn về thế hệ đi trước, về cách họ bày tỏ tình cảm với người khác, về cách họ đã dám yêu và dám sống.
Bên cạnh đó, ẩm thực cũng đóng một vai trò rất lớn trong phim. Một bát cháo loãng, một chiếc bánh khoai nướng lại là cách sẻ chia đầy trân trọng giữa người và người. Một người có thể đã gần như quên sạch vẫn có thể nhớ về món thịt heo muối. Một người lặn lội từ phương xa vẫn để dành một trái ô-liu hái từ vườn nhà cho người khác. Những chi tiết tưởng nhỏ nhặt này lại là cách thể hiện tình cảm chân thật nhất của con người.

Giống như chi tiết khi Thục Như và Tạ Nam Chi gặp nhau ở cuối phim, khi tóc của cả hai đã bạc. Thục Như mang theo một trái ô-liu cho Tạ Nam Chi. “Ban đầu thì chát, nhưng sau đó sẽ là vị ngọt” – câu nói của Thục Như kết lại bộ phim với một vị ngọt được cảm nhận từ tất cả những biến cố, sự khắc khoải, nỗi nhớ và cả nỗi đau trong suốt bộ phim.
Để thưởng thức cái hậu ngọt của trái ô-liu, ta phải cảm nhận vị đắng chát trước đó. Hương vị cuộc đời cũng như vậy, đôi khi ta cảm nhận được vị ngọt sau những khó khăn, bẽ bàng, thất vọng. Thư tình gửi ngoại giống như một tâm thư gửi đến người xem, với sức mạnh chữa lành cho tất cả những ai đã không còn tin vào tình yêu, lòng chung thủy và lòng tốt ở người xa lạ.
Thư tình gửi ngoại khởi chiếu 7/8, các suất chiếu sớm (sneak show) có từ 18h ngày 5/8 và các ngày 6/8, 7/8 trên toàn quốc.
